Lâm Vũ Oánh ở một bên bị dọa sợ hãi kiêu lên.
Lại thấy không biết làm cách nào mà Diệp Chanh kéo tay cô ta, thuận thế nhìn An Khả Nhi, “cô làm gì, muốn đánh người? cô còn non lắm.”
cô đường đường S, đánh nhau, thật đúng là chưa có sợ ai.
Bị ánh mắt sắc bén của Diệp Chanh dọa sợ lạnh cả người.
không đánh được, An Khả Nhi thấy tất cả mọi người đều đang nhìn, nhất thời thẹn quá thành giận, trực tiếp la lên, “Người đâu, ở đâu hết rồi, vào đây, xử lý con khốn nạn này cho tôi!”
Mọi người trông thấy liền cuống quýt lui về phía sau.
“Ai nha, cô còn dám chọc An Khả Nhi, cô ta không phải người thường đâu, cô ta là cô chủ An gia, bên ngoài còn có chỗ dựa, cô chờ bị đánh đi.”
Có người cười vui sướng khi thấy người gặp nạn.
Trước giờ Diệp Chanh luôn được người chú ý, tất cả mọi người đều hận không được muốn thấy cô bị xấu mặt, tốt nhất là đánh mặt biến dạng luôn càng tốt.
Lúc này, bên ngoài quả nhiên có một đám đàn ông lao vào, vừa thấy An Khả Nhi điên cuồng gọi người, lập tức vọt lên đối dầu với Diệp Chanh.
Lâm Vũ Oánh nhanh chân chạy lên nói, “Diệp Chanh, cô chạy mau!”
Nhưng mà……
Diệp Chanh, một chân đá bay người đàn ông đó, nhanh nhẹn xoay người, nắm lấy tay một người đàn ông khác, đem từng người đẩy vào tường, ánh mắt cũng không nhan rỗi, lập tức quét đến gười đang ở sau lao đến, liền một chân đá ngay mặt người đánh lén cô.
Tuy là người đông, nhưng cũng là người bình thường, còn cô lại thụ huấn nhiều năm, lại con nít này, đối với cô mà nói, chẳng qua giống như bữa ăn sáng.
“Ai u……”
“Ai u……”
Nơi này âm thanh kiêu rên từng đợt.
An Khả Nhi cùng người vây xem, bao gồm Lâm Vũ Oánh, đều trợn mắt há hốc mồm nhìn một đánh năm, Diệp Chanh đánh người cứ như hoa rơi nước chảy……
thật soái……
Tất cả mọi người xem ngây ngốc, đánh nhau như thế lại là một người đẹp……
An Khả Nhi như thế nào cũng không nghĩ tới, định là sẽ dạy dỗ Diệp Chanh một trận, nhưng ai ngờ bay giờ, Diệp Chanh lại……
Ba người đến, hai người lên đều bị cô đánh cho nghiêng ngã.
An Khả Nhi cuống quít chạy ra bên ngoài “Mọi người đến đây, giết người. “
Muốn chạy?
Diệp Chanh liền một chân kéo lấy chân cô ta lại.
An Khả Nhi ai một tiếng, ngã lên cái bàn bên cạnh rồi trượt xuống, phòng trang điểm thì toàn làm mxy phẩm bày la liệt trên bàn, trực tiếp đổ vào mặt cô ta, cái mũi, cái miệng rồi cả cái mặt toàn là màu mỹ phẩm, thật muốn sặc……
“Ai, nhất định rất đau.”
Người xem nhịn không được lên tiếng.
An Khả Nhi ngồi bệt tại chỗ, thật không thể tin tưởng được nhìn đến hai tay của Diệp Chanh đánh xuống.
“cô…… cô…… Tôi muốn báo cảnh sát!”
……
Cùng lúc đó.
Diệp Tử đang dán dính trên người Mộ Dạ Lê, muốn hôn lên đôi môi hoàn mỹ của anh.
cô thật sự rất là yêu anh.
Ai bảo trên thế giới này, anh là người mạnh nhất.
Nam thần quốc dân.
Rất nhiều người yêu anh như vậy, nhưng anh thì chỉ ci=ó thuộc về mình cô.
Nghĩ đến đây, phong phạm thục nữ, đệ nhất danh viện cái gì, cô đều vứt hết sang một bên, lúc này muốn háo thân thành yêu tinh mà đoạt lấy hồn phách của anh.
Mộ Dạ Lê nhíu mày, nhìn bộ dáng của cô càng lúc càng phóng đãng.
không sai,chính là phóng đãng.
Cũng thái độ giống nhau, nếu trên người Diệp Chanh, chính là quyến rủ chết người, nhưng còn Diệp tử…… qua loa mà nói thì chính là không thích hợp.
anh lập tức nhận ra, lửa tình đã tắt ngay lập tức.
Vao đúng lúc này……
Di động của anh bỗng nhiên vang lên.