⬅ Trước Tiếp ➡
Mà cô nhớ rằng, gần đây có một bộ phim đang tuyển diễn viên phụ.
Bộ phim có tên là Thần Tương, trong đó có một vài vai phụ rất ổn, cô có thể chọn lựa đi thử cơ duyên, với năng lực diễn xuất hiện tại của cô, chắc là không thành vấn đề, có điều, nếu như cô nhớ không nhầm, cuộc tuyển chọn diễn viên của bộ Thần Tương là khoảng hai tuần sau khi cô quay về làm diễn viên phụ, vì vậy nhất thời chưa cần gấp gáp.
Có được mục tiêu tiếp theo, Tư Nguyệt thở ra một hơi, sau đó lại nhìn Tống Hoài Ngang, ánh mắt đem theo trào phúng.
Cô sẽ không làm gì Tống Hoài Ngang, sẽ không làm ảnh hưởng tiền đồ của anh ta, nhưng tương lai, cô sẽ từng bước khiến anh đạt được ước mơ rồi lại ngã vào đau khổ.
Leo lên càng cao, ngã xuống càng thảm.
“Một loại chuyện tốt như ký kết hợp đồng với công ty thế này, Tống Hoài Ngang anh tự mình đi là được, tôi nói rồi, còn hận không thể cách xa anh một chút.” Tư Nguyệt cười nhẹ một tiếng, lại nói: “Đúng rồi, nếu như anh đã ký hợp đồng với công ty lớn, vậy thì có khả năng trả lại số tiền đang nợ tôi rồi, đúng chứ?”
“Tôi nợ cô tiền lúc nào chứ” Tống Hoài Ngang có chút không nhịn được.
Cô vẫn là Ninh Tư Nguyệt hẹp hòi, giống như một người phụ nữ điên, khi trước về nhà rõ ràng là rất ngoan.
“Tống Hoài Ngang, anh cũng quên nhanh thật đấy. Chúng ta mới quen nhau 9 tháng đúng chứ nhỉ, trong 9 tháng này, nửa năm tiền thuê phòng là tôi nộp giúp anh, phòng anh ở còn tốt hơn của tôi nữa, một tháng những 1200 tệ, tiền mỗi tháng tôi mua đồ ăn cho anh, thôi thì tôi không cần nữa, coi như cho chó ăn đi, nhưng tiền thuê phòng , anh không thể không trả, dù sao cũng đã viết giấy nợ rồi.”Tư Nguyệt cười nói.
Anh đúng là có viết giấy nợ, nhưng cũng không để ý lắm, chỉ là để chứng minh cho Ninh Tư Nguyệt biết anh không phải là kẻ thấy tiền là sáng mắt lên thôi.
Nhưng anh cứ ngỡ rằng Ninh Tư Nguyệt sẽ không quá tính toán chuyện tiền bạc với anh, cho nên mỗi tháng khi Tư Nguyệt đóng tiền nhà, anh sẽ trịnh trọng viết cho cô một tờ giấy nợ, nha đầu này khi trước cũng khá ngốc, mỗi lần được thêm một tờ giấy nợ lại bày ra dáng vẻ vì quá được yêu chiều mà sợ hãi vậy.
Nhưng anh thực sự không ngờ, Ninh Tư Nguyệt là đang chờ anh cắn câu.Đọc full liên hệ : tttukidmh@gmail.com
Tư Nguyệt tạm thời chưa nhớ ra các tờ giấy nợ cô để ở đâu, nhưng căn phòng cũng chỉ có từng này, cũng dễ tìm, vì vậy chẳng cần tìm quá lâu, cô liền có thể lấy ra mấy tờ giấy nợ.
Cô cũng không ngốc, bước một chân ra ngoài cửa, dùng giọng nói có thể khiến người khác nghe thấy mà nói: “Nửa năm, 7200 tệ, phiền anh trả ngay bây giờ, nếu không tôi sẽ nói cho người khác biết những chuyện anh làm, mặc dù anh chưa nổi tiếng, nhưng trong ngành điện ảnh Tống Hoài Ngang anh cũng có chút tiếng tăm, không phải sao?”
Tư Nguyệt thực ra cũng không có ý lấy lại tiền ngay lập tức, nhưng đột nhiên cô có chút hoài nghi, tiền của Tống Hoài Ngang, thực sự là gửi về nhà rồi sao?
Con người của Tống Hoài Ngang quá thâm sâu, ban đầu nếu không phải bản thân cô tận mắt nhìn thấy anh lật mặt, e rằng vẫn sẽ tiếp tục bị anh lừa.
Vì vậy cô lại càng muốn biết, một Tống Hoài Ngang vẫn còn non tơ như hiện tại, liệu có phải là đã đầy bụng tâm kế, từ đầu đã tính kế với cô rồi không.
“Ninh Tư Nguyệt cô đừng có ức hiếp người quá đáng.” Tống Hoài Ngang thấp giọng, nghiến răng nghiến lợi.
“Ức hiếp người quá đáng sao Tống Hoài Ngang, anh nói sai rồi, người nợ tiền là anh, từ lúc nào mà kẻ thiếu tiền của người khác lại vô liêm sỉ thế rồi. Tôi biết khuông mặt này của anh đúng là có chút yêu nghiệt, nhưng cũng đừng có đi vào con đường của kẻ mặt người dạ thú thâm độc hiểm ác.”
 
Đợi anh nổi tiếng rồi
Tư Nguyệt nói xong, cảm thấy trong lòng thực là sảng khoái.
Cô không phải là không có tài ăn nói, chỉ là khi trước không có gan mà thôi.
Từ trước đến nay, tất cả mọi người đều luôn luôn nhắc nhở về sự vô dụng của cô, khiến cô cảm thấy mình chỉ có thể cẩn thận từng li từng tí mà sống qua ngày, nhưng cô đã cẩn thận đến vậy mà cuộc sống vẫn không hề dễ dàng chút nào.
Bây giờ cô không muốn trải qua cuộc sống phải luồn cúi như vậy nữa, loại cảm giác có thù báo thù có oán báo oán này, thực sự là rất thoải mái, rất tốt.
Nhưng Tống Hoài Ngang thì không được tốt lắm.
Giọng của Ninh Tư Nguyệt quá lớn, cả tầng mười mấy phòng, đã có vài người ngó đầu ra xem náo nhiệt, cứ tiếp tục như vậy thì mặt mũi của anh sẽ mất sạch.
“Vào nhà rồi nói.” Giọng của Tống Hoài Ngang đã hạ xuống thấp lắm rồi.
“Chúng ta đều là diễn viên, có chuyện gì cứ ở bên ngoài nói cho rõ ràng, vào trong nhà đóng cửa cô nam quả nữ, sau này bị người khác bắt bài cũng không tốt.” Tư Nguyệt thẳng thừng nói.
Những lời tương tự thế này, Tống Hoài Ngang cũng từng nói với cô.
Cô và Tống Hoài Ngang yêu nhau nhiều năm, chưa từng làm ra loại chuyện quá đáng nào, thứ nhất là vì khi vừa mới phấn đấu thì mối quan hệ chưa được xác định chắc chắn, cô sợ mình lầm tưởng về mối quan hệ nam nữ sẽ gây ra chuyện, vì vậy vẫn luôn tránh né việc tiếp xúc cơ thể, hai là sau khi hai người nổi tiếng, thân phận có sự khác biệt, cũng sống ở hai nơi khác nhau, thi thoảng mới gặp nhau một lần.
Cho dù là gặp mặt cũng là có chuyện phải giải quyết, hoặc là Tống Hoài Ngang bảo cô tặng vai diễn cho người khác, nói cô không hợp vai, hoặc là Tống Hoài Ngang nói anh ta ở trường quay chưa ăn cơm, gọi cô mang cơm đến.Đọc full liên hệ : tttukidmh@gmail.com
Hơn nữa, Tống Hoài Ngang trước nay chưa từng hẹn gặp riêng cô sau khi trời tối.
Anh đi theo con đường thần tượng, yêu đương đã khiến người hâm mộ không hài lòng rồi, nếu như để người hâm mộ biết được anh thân mật với một nữ phụ chuyên diễn vai độc ác, thì bọn họ chắc sẽ nổ tung mất.
“Ninh Tư Nguyệt cô có thôi đi không, uổng phí tôi còn suy nghĩ cho cô, một chuyện như kí hợp đồng với công ty lớn tôi cũng định đưa cô đi cùng, cô phải biết rằng người ta là nhìn trúng tôi, tôi phải hạ giọng mới xin được cho cô một suất, nhưng hiện tại cô lại bảo tôi trả tiền cho cô, cô rõ ràng là biết tình hình của tôi không được tốt.” Tống Hoài Ngang nhỏ giọng nói.
 “Vậy sao, vậy thì thật là vất vả cho anh quá, nhưng tôi không nhớ là mình có nhờ anh giúp.” Tư Nguyệt cười hừ một tiếng: “Vả lại không có tiền là không có tiền, nói nhiều như vậy làm gì, anh không trả tiền thì thôi, đợi anh nổi tiếng rồi, tôi đem giấy nợ bán cho người khác, đặc biệt là truyền thông, bọn họ rất có hứng thú với loại chuyện này, đến lúc đó đừng nói hơn 7000 tệ, 7 vạn tệ chắc cũng có người mua ấy.”
Tống Hoài Ngang sắp phát điên lên rồi.
Hơn 7000 tệ, không phải anh không trả được, chỉ là không muốn trả mà thôi.
Nếu như không trả tiền, hiện tại thì không có ảnh hưởng lớn gì đến anh, nhưng dã tâm của anh không chỉ làm một diễn viên nhỏ. Anh muốn nổi tiếng, muốn hot, tuyệt đối không được để loại người như Ninh Tư Nguyệt nắm được điểm yếu.
“Được rồi cô đừng làm loạn nữa, tôi đưa tiền là được chứ gì, chờ ở đây.” Tống Hoài Ngang lúc này tức giận đến nỗi muốn đánh người.
Nếu không phải vì ở đây đông người phức tạp, anh nhất định sẽ ra tay, nhất định.
Tống Hoài Ngang nói xong, quay người rời đi, về phòng lấy tiền, chỉ là trước khi gặp Tư Nguyệt có một cuộc điện thoại, tâm trạng mới tốt lên một chút.
Ở nơi này người thuê trọ có chút phức tạp, đồ đạc quan trọng hầu như đều không thể để trong phòng, Tống Hoài Ngang cũng sơ ý thật đấy.
Nhưng Tư Nguyệt đâu biết được, Tống Hoài Ngang khó khăn lắm mới gom góp được 1 vạn tệ, đang định đưa đút cho phó đạo diễn của một bộ phim, để người ta có thể sắp xếp cho anh một vai diễn có thể lộ mặt lâu một chút, thế mà chỉ vì cô làm loạn lên, liền mất trắng rồi.
Trong lòng anh hận không thể bóp chết Tư Nguyệt.
Anh khó khăn lắm mới tìm được một người ngốc nghếch dễ lừa như Ninh Tư Nguyệt để hầu hạ anh, ai mà ngờ nha đầu này đột nhiên như bị trúng tà, khiến anh phải đi thử lại vai diễn.
Thời đại này, làm diễn viên nếu muốn nổi tiếng thì không thể không bỏ chút công sức, có quá nhiều người có gương mặt đẹp, muốn nổi trội hơn thì phải chịu bỏ ra.
 
Diễn viên quần chúng
Tư Nguyệt cầm được tiền rồi, ánh mắt nhìn Tống Hoài Ngang càng thêm lạnh lùng.
Cô của đời trước rốt cuộc đã ngu ngốc đến mức nào, mới bị một người dùng loại diễn xuất dở tệ này lừa những 10 năm, vậy mà cô cũng tin cho được.
“Ninh Tư Nguyệt, làm người quá tuyệt tình thì không có kết cục tốt đâu, cô đừng nghĩ có chút nhan sắc thì sau này có thể tung hoành bá đạo, tôi nói cho cô biết, cái ngành này không dễ dàng như cô nghĩ đâu, một cái bình hoa như cô, trừ phi lên giường, còn không thì không có tiền đồ gì đâu.” Đưa tiền xong, Tống Hoài Ngang chỉ cảm thấy hết sức đau xót, đột nhiên trào phúng, nói được một nửa, bất chợt nghĩ đến điều gì đó, âm hiểm cười: “Đúng rồi, tôi vừa liên lạc với chị Hồng, nhận cho cô được một vai diễn được lộ mặt, đợi cô xong xuôi nhớ phải cảm ơn tôi cẩn thận đấy.”
Nói xong, Tống Hoài Ngang cười khẩy hai tiếng, đi về phòng của mình.
⬅ Trước Tiếp ➡