⬅ Trước Tiếp ➡
Lương Thanh U đến gần trưa mới tỉnh lại, giọng nói mềm mại, mơ hồ lẩm bẩm một câu: "Khát."
Sau đó, có một bàn tay đưa chiếc cốc đến trước mặt.
"Cảm ơn... a, đau quá ..." Cậu định đứng dậy cầm lấy chiếc cốc, nhưng chỉ mới động thôi, không chỉ cả người đau như bị xe cán, ngay cả mông cũng muốn nứt ra.
Cuối cùng vẫn là Giang Ngọc Châu đỡ cậu dậy, đút cho cậu nửa cốc nước ấm, thời điểm mở miệng nói chuyện , giọng nói có chút khàn khàn: "Đêm qua cậu ngủ ...à ừm... có ngon không?"
Giang Ngọc Châu không hề nghĩ ngợi trả lời: "Không có ngủ."
Lương Thanh U nhìn chằm chằm hắn đánh giá một phen, thấy hắn trần trụi nửa người trên, mặt trên đều là loang lổ dấu hôn, khăn tắm quấn ngang hông, tóc ướt đẫm nhỏ giọt xuống khuôn ngực rắn chắc, trượt dọc xuống cơ bụng, chắc vừa mới tắm xong thì tinh thần mới rạng rỡ như thế này, hoàn toàn không thấy dáng vẻ tiều tụy vì thức cả đêm.
Trái lại cậu bị thao cả đêm, nói chuyện cũng khó khăn, hơi động một chút đã có luồng nhiệt khí từ giữa đùi chảy ra, dính nhớp kinh khủng.
"Chảy hết ra rồi, anh trai muốn đi tắm không?" Thấy cậu xốc chăn muốn xuống giường, Giang Ngọc Châu duỗi tay đi dìu “Để em ôm anh đi.”"
Lương Thanh U trừng mắt nhìn hắn , nhịn đau đi vào phòng tắm, vừa đi hai chân mềm đến lợi hại, run đến mức không thể quay lại, di chuyển run rẩy như con cua, Giang Ngọc Châu ở phía sau nhìn đến nhịn không được bật cười.
Tên điên!
Lương Thanh U trong lòng mắng hắn một câu.
Cậu đứng trong phòng tắm, gian nan nâng một chân lên bồn rửa tay, từ trong gương xem xét giữa hai chân mình, mặt trên vừa đỏ vừa sưng, hai mảnh âʍ ɦộ mở ra, còn có thể nhìn thấy một cỗ tϊиɧ ɖϊ©h͙ màu trắng từ cửa huyệt tràn ra, hoàn toàn mất đi bộ dáng kiều nộn lúc trước, cậu nhìn thoáng qua nhịn không được mắng một câu.
Cậu nhìn Giang Ngọc Châu cũng đã đi theo vào phòng tắm: "Tối hôm qua làm bao nhiêu lần?"
“Ba lần.” Hắn sờ sờ cái mũi, thấy vẻ mặt không tin của cậu, mới nói thật: “Năm lần.”
“Cậu còn là người sao?” Lương Thanh U mắng hắn, sau khi đêm hôm qua ngất đi nhất định hắn đã ôm cậu thao, bằng không mông sẽ không đau như vậy.
“Anh đừng tức giận, em muốn dừng, nhưng không nhịn được.” Hắn cười đối với Lương Thanh U có phần nịnh nọt, “ở bên trong của anh quá thoải mái, em luyến tiếc rút ra."
"Huống chi" hắn đã thay đổi chủ đề, cúi đầu kề sát vào cậu, hơi thở ấm áp phả lên khuôn mặt cậu "Là anh trai đã quyến rũ em, lại còn kẹp chặt như vậy, sao rút ra được."
Khuôn mặt nhỏ của Lương Thanh U nóng lên, nhớ tới tối hôm qua cậu ôm lấy hắn, miệng khóc nức nở nói không cần, nhưng mông khống chế không được đuổi theo côn ŧᏂịŧ trừu động đẩy đưa, tiếng kêu lại tao lại lãng, nhất thời không còn xấu hổ mà hùa theo động tác của hắn, cũng không nghĩ tới sẽ sảng như thế. Sảng đến mức ở trên giường mất đi lý trí.
May mắn, bên ngoài có tiếng chuông cửa vang lên.
Cậu đẩy Giang Ngọc Châu ra; "Đi mở cửa."
Sau khi hắn rời người, cậu ngay lập tức đóng cửa phòng tắm lại, lấy vòi hoa sen rửa sạch thân thể, đem tϊиɧ ɖϊ©h͙ bên trong hai cái huyệt bị hắn bắn vào đào ra. Lúc này mới thư thả ngâm mình trong bồn tắm.
Nhưng chỉ trong chốc lát, có người bước nhanh tới đập vào cửa phòng tắm.
“Đi ra đây!” Cậu nghe thấy giọng của Hạ Lâm.
Sau đó là giọng nói của Giang Ngọc Châu, dường như hắn đã đấm Hạ Lâm, còn nghe thấy tiếng mắng: "Mẹ nó, đừng dọa anh ấy."
“Ai đang ở bên trong, em ngủ cùng với ai?” Hạ Lâm tức giận, “A Ngọc, sao em có thể lên giường cùng với người khác?
"Chuyện này liên quan gì đến anh?"
Lương Thanh U lúc này cảm thấy chính mình giống như một con hồ ly đang quyến rũ chồng người khác, cũng lười đối mặt với hắn ta. Cậu ung dung ngâm mình và lắng nghe tiếng cãi vã của hai người bên ngoài. Hạ Lâm liên tục đạp vào cánh cửa, lại bị Giang Ngọc Châu đánh trả, nghe xong liền nghe hắn nhắc tới chuyện cũ năm xưa.
"Tôi thích em. Tôi luôn thích em. Tôi chọn Lương Thanh U vì muốn em ghen. Không ngờ em tức giận đến mức xuất ngoại, cũng không liên lạc với ai, tôi hỏi thăm mãi mới biết được em đã đi Pháp rồi. ” Hạ Lâm lo lắng nói,“ A Ngọc, tôi cùng cậu ấy chia tay rồi, chúng ta không thể bắt đầu lại từ đầu sao?"
Lương Thanh U yên lặng nghe đến sững sờ, mới nhớ đây là một quyển truy thê hỏa táng tràng, trong tay của một trong những nhân vật chính của cuốn sách này đều có một quân bài tốt nhưng lại không biết nắm bắt, rõ ràng hồi còn đi học cùng Giang Ngọc Châu cùng trường, có rất nhiều cơ hội, nhưng lại vì để Giang Ngọc Châu ghen mà đi dây dưa với Lương Thanh U, đúng là tên não heo. Mặc dù sau khi tỉnh ngộ mới biết Giang Ngọc Châu là người hắn ta yêu nhất, nhưng đã quá muộn.
Với tư cách là vai chính vạn nhân mê trong cuốn sách, Giang Ngọc Châu nơi nào sẽ thiếu nam tám, tùy tiện cũng vớt được một tên đàn ông chất lượng tốt nhất kiến chung tình rồi. Hạ Lâm vốn là một tên tra nam cặn bã, cho dù có dùng cách nào cũng không truy trở lại được, cho nên cuốn sách này có kết OE, cũng không có nói rõ vai chính sẽ về với ai.
Hơn nữa, cậu hiện tại đã biết Giang Ngọc Châu là công, là một tên đại mãnh công, tên đại thiếu gia kiêu ngạo Hạ Lâm kia Giang Ngọc Châu thèm để vào trong mắt sao, chứ nói gì đến yêu?
Cậu vừa nghĩ vừa vuốt cái mông đau.
Cuối cùng Hạ Lâm cũng không nhìn ra người trốn trong phòng tắm trông như thế nào , liền bị Giang Ngọc Châu đuổi đi, một lúc sau hắn không thèm gõ cửa trực tiếp xông vào: "Anh trai, anh rửa sạch chưa?"
Sắc mặt nặng nề, hai mắt rũ xuống, cởi khăn tắm tiến vào bồn tắm ôm Lương Thanh U : "Anh trai, em không vui."
Lúc nhỏ hắn rất thích ôm cánh tay Lương Thanh U hoặc ghé sau lưng cậu, lẩm bẩm như con gái , “Anh trai, em không vui.”
“Anh trai, em rất tức giận."
Lúc đó hai người còn nhỏ, đối với giới tính chưa có nhận thức, Lương Thanh U chỉ đơn giản cảm thấy hắn so với con gái còn xinh đẹp hơn liền đặc biệt thích. Hắn luôn thích hôn chiếm tiện nghi của cậu, cậu bị bắt nạt thì xắn tay áo đi báo thù cho cậu, hoàn toàn mặc kệ ai là người sai trước, phải nói Giang Ngọc Châu đặc biệt dính cậu.
Không ngờ đã lớn rồi hắn vẫn còn thích làm như vậy, Lương Thanh U cảm thấy có chút cảm nhận được ý vị làm nũng, cả người ngẩn ngơ giống như trở lại thời điểm tốt đẹp nhất của hai người.
⬅ Trước Tiếp ➡