Uống nước, An Bối Nhã nhìn chăm chú mọi việc. Hình ảnh này cô cũng không thấy lạ, trước kia đi máy bay cùng anh, tiếp viên hàng không đối với anh luôn đặc biệt ân cần. Thân là người thừa kế của Tề thị tài phiệt, lại có được một dung mạo đẹp, những người phụ nữ bên cạnh anh từ trước đến nay đều không tồi.
Cô nhớ rõ, hàng năm anh còn được tạp chí phụ nữ tuyển chọn là người đàn ông độc thân hoàng kim hạng nhất, nếu tin tức anh kết hôn truyền ra, khẳng định sẽ làm tan nát trái tim của biết bao thiên kim xinh đẹp.
Mà cô, ở New York, khi nghe được tin anh muốn kết hôn, thực ra cũng không bất ngờ chút nào. Người đàn ông lạnh lùng cao ngạo này, cũng chỉ có khi đối mặt với cô gái mà anh ta yêu, mới mới có thể lộ ra một chút dịu dàng, mà cô, vẫn luôn nhìn thấy.
Cô, luôn nhìn anh. Bọn họ luôn đối đầu gay gắt, anh chán ghét cô. Đối mặt với chán ghét của anh, cô giống như một con nhím, xù gai lên tự phòng vệ, chưa bao giờ chịu thua. Chẳng qua là, anh không biết, cô luôn nhìn anh.
Bí mật trong lòng cô, chỉ có Y Ti biết. Là Y Ti khích lệ cô, là Y Ti luôn uống rượu cùng cô, lấy nước hắt cho cô tỉnh lại, nói với cô —— muốn cô ra sức tranh đoạt. An Bối Nhã mà tớ biết là một cô gái từ trước đến nay chưa bao giờ nao núng, cô gái ấy luôn can đảm xông lên, cô ấy không sợ tiến về phía trước, cho dù bị thương, liếm một cái, đứng lên, cô ấy lại là sư tử cái kiêu ngạo như ban đầu.
Y Ti đáng yêu, người chị em tốt nhất của cô, tay chống nạnh, thở phì phì nói như vậy với cô, cô nở nụ cười. Sau đó, quyết định cho mình một cơ hội.
Dù cho cô đã sớm biết kết quả. Nhưng mà, ít nhất cô cũng muốn thử một lần, vì vậy cô xin nghỉ phép. Bỏ lại mọi thứ, lên máy bay, lại không ngờ rằng cuối cùng kết quả so với những gì cô dự đoán còn hỏng bét hơn. Máy bay rơi, sống lại trở về mười sáu tuổi, so với phim ảnh không phải càng kịch tính hơn sao?
"Nhìn đủ chưa" Để văn kiện xuống, Tề Thiên Kiêu quay đầu, con ngươi đen lạnh lùng nhìn chằm chằm cô. Mặc dù là con lai —— mẹ của anh là một thiên kim tiểu thư quý tộc tóc vàng mắt xanh, chú Tề thì lại có tóc đen mắt nâu, mà anh lại hoàn toàn giống người phương đông, tóc đen mắt đen, có điều đường nét tương đối sâu, ngũ quan dung hợp những ưu điểm của cha mẹ. Là một vẻ đẹp nam tính. Còn tính cách thì —— kém vô cùng, đặc việt là với cô.
Cô rũ mắt xuống, nhìn nhìn bốn phía. Khoang hạng nhất chỉ có bọn họ, chú Mike không biết đã đi đâu mất, có lẽ lên đằng trước ngủ rồi, cô nghĩ, đây là ý tưởng của chú Mike, có thể ông muốn để cho hai người một cơ hội gây dựng chút cảm tình. Rõ ràng là luật sư, sao lại khờ khạo như vậy chứ? Với sự chán ghét của Tề Thiên Kiêu đối với cô, không lấy dao giết cô là may rồi, còn gây dựng tình cảm. Cắn cốc giấy, An Bối Nhã giương mắt cùng anh nhìn nhau.
"Anh ghét tôi." Cô nói thẳng, về nguyên nhân vì sao lại ghét, cô cũng hiểu được.